Bài Viết

Phân Ưu - Lôi Hổ Nguyễn Na CĐ 1

Thích: (0)
Không Thích: (0)

Tổng Hội Nha Kỹ Thuật Thành Kính Phân Ưu cùng Tang Quyến.
Lôi Hổ Nguyễn Na CĐ 1,từ gĩa bạn bè lúc 09:50' sáng ngày 13 tháng 06 năm 2017 tại Florida, USA.

Thư gởi một linh hồn Biệt Kích.
Tôi chưa hề là bạn của anh, tôi chỉ gặp anh một lần ngoài đời và một lần trong điện thoại.
Ngày ấy lâu rồi, anh gọi cho tôi, qua giọng nói ướt nước mắt, tôi ngở ngàng không biết anh là ai dù anh đã tự giới thiệu anh:
Một cựu Biệt kích quân.

Anh gọi điện cho tôi vì lý do anh cảm thấy cám cảnh về chuyện tử nạn của em tôi qua bài tường trình của tôi sau ngày gia đình tôi đưa em về quê hương yên nghỉ bên cha mẹ, anh thăm hỏi trong giọng nói nước mắt mà người nghe có thể cảm nhận được, anh đã khiến tôi xốn xang trong tim và tôi nuôi mục đích tìm anh nếu có ngày tôi đến nơi anh ở: Florida.

Tôi đã được toại nguyện, kỳ đại hội NKT Florida tôi đã gặp anh, hai chúng tôi đã có những câu chuyện về đời lính, anh lớn hơn tôi vài tuổi, dù tôi không hỏi tuổi của anh nhưng tôi đoán như thế, và anh là một Biệt kích quân, ngày tôi vào lính có lẽ anh cũng lăn lộn nhiều trên chiến trường.

Chúng tôi không nói chuyện chiến trường xưa vì đời Biệt Kích mổi cá nhân mổi khác, mổi toán mổi khác và mổi đơn vị mổi khác, nói ra nhiều hoá ra mình tự khoe mình, dù rằng đời Biệt Kích cũng có nhiều chuyện thần sầu ai cũng muốn nghe, vì đó là những câu chuyện lạ.

Đứng xa xa, tôi âm thầm quan sát anh, dáng người của anh nhỏ nhắn, ăn nói có chút ngang tàng cho dù anh đã già, anh đang mang bịnh ưng thư, đang ở thời kỳ hóa trị và xạ trị, anh cũng có những đứa con thành đạt mà nghe đâu là Bác sỉ tại Mỹ, có nghĩa là anh không có gì phải lo nghĩ hay vướng bận gì trên cỏi đời này.

Anh mặc đồ xâm nhập, vai mang cây CAR15, rảo bước quanh bức tượng Biệt kích NKT, anh nói những lời thầm thì, tôi cố lắng nghe anh nói gì và những lời thì thầm của anh làm tôi cảm động rồi cảm thấy mến anh nhiều hơn.

Anh nói với bạn mình, những người bạn khuất bóng, anh chỉ nhìn thấy họ qua pho tượng, anh thì thầm kể chuyện năm xưa, anh nói về những chuyến hành quân xâm nhập, anh nói về anh và chuyến đi của anh sắp tới đã được báo trước nhưng chưa định ngày, anh nói nhiều như thể họ hiện hữu trước mặt anh và anh khóc vì anh nhớ bạn, anh bảo họ chờ anh, hứa một ngày không xa anh sẻ gặp họ, tôi quay mặt đi và lãng nơi khác không dám nghe thêm vì sợ rằng mình cũng không cầm lòng được

Con người bề ngoài nhỏ nhắn nhưng khí phách, xem chuyện đi ở trên cỏi trần gian chỉ là gió là mây, rất bình thản để đón nhận ngày Chúa gọi về không có gì luyến tiếc nhưng tình bạn, tình lính Biệt Kích trong anh thật đáng trân trọng.
Hôm qua anh đã vĩnh viển chia tay cùng anh em, cánh dù đã hạ xuống trên đất Chúa, tôi không có cơ hội nói lời từ biệt với anh, xin gởi lá thư này đến anh qua không gian ảo, qua không trung và mây trời, cầu mong linh hồn người Biệt Kích thanh thản bên chân Chúa.

Biết nói gì bây giờ, tôi và anh chưa hề là bạn nhưng tôi quí mến anh vì tính chung thủy trong tình bạn của anh, tính đồng cảm qua tình đồng đội của anh, được thể hiện ngày xa xưa ấy anh đã hỏi thăm tôi vì chuyện thằng em, hôm nay tôi khóc anh như khóc một người thân đã xa tôi mãi mãi, một nén nhang lòng tôi đốt cho anh, tôi tiếc hoài vì chưa được uống cùng anh một ly rượu nào trong đời, hôm nay tôi rót một ly rượu lòng chia với anh một nữa.

Thôi cứ yên nghĩ đi Na nhé, chúng mình rôì tất cả sẻ gặp nhau bên chân Chúa thôi.

Tony Nguyễn, Bắc Cali

Khóc thương chiến hữu - một thằng em

Như vậy là mi đã ra đi - Nguyễn Na, Na claymore – Ra đi vĩnh viễn, ra đi không bao giờ trở lại.
Ra đi… đi về nước Chúa, lên cõi thiên đàng, lánh xa trần tục. Hay đi đến cõi xa nào? Không biết!
Được tin Na đi, ta không ngạc nhiên mấy. Vì biết là trước sau gì Na cũng từ giã anh em, chiến hữu, đồng đội của mình. Cái gì đến… phải đến. Trong cuộc đời. Nhưng mà, ta buồn, ta thương, ta tiếc… Một thằng em. Không gọi chiếu hữu, mà gọi “thằng em” Na nhé!
Ta không phải là cấp chỉ huy trực tiếp của Na. Không thân bằng quyến thuộc, không chí cốt bạn bè. Chỉ biết Na một thời gian không lâu, mà ta mến. Mến cái tính bộc trực, cái chí ngang tàng, và cái thói “lì lợm” của một người lính - BK Lôi Hổ - Chết không sợ, nguy hiểm không sờn, gian nan không ngại. Và sống với đồng đội, anh em rất có nghĩa tình.
Một quân nhân (QLVNCH) cấp bậc không cao (đúng hơn là không có), quyến thế cũng không (không dựa vào ai). Vậy mà “đéo sợ” – Không sợ thế quyền hống hách, mà sợ mất đi tình nghĩa bạn bè. Thương mến và quí là ở chổ đó…
Nói chuyện, kể chuyện về Na thì nhiều - nhiều chuyện để nói – và mọi người hầu như cũng biết. Đã viết kể rồi, không viết kể nữa.
Hôm nay, mi ra đi. Đi luôn, đi vĩnh viễn… Ta nguyện cầu: cầu nguyện cho mi an nhàn, thanh thản ra đi… để rồi… siêu thoát. Đi đến nơi nào, tùy mi. Ta không biết. Chỉ vẫn biết rằng, bạn bè vẫn thương, vẫn mến… vẫn luôn nhớ một đứa bạn đáng trọng nghĩa tình.
Vĩnh biệt.
N.Dan. Le Huu.Trung Covey.

Bao lâu không gặp. Na, một người em thật dễ mến nay không còn nữa. Khi gặp là hỏi anh có muốn món này hay món kia để Na tặng anh. Thành thật chia buồn cùng tang gia. Cầu xin cho hương linh Nguyễn Na sớm siêu thoát, yên nghỉ nơi miền cực lạc.
ĐHĐinh.
Daniel Pho Thêm một chiếc Lá Rụng. Rồi sẽ có một Mùa Thu..Thu Mang mác BUỒN mùa Thu ơi..
BIỆT KÍCH.

Bước đi vạn nẻo.Rồi về đất.
Kẻ.trước. người sau.
Gặp lại mà..
Xin cho Một người vừa nằm xuống. Thấy bóng Thiên đường cuối trời Thênh thang.
con chó Nhỏ. Mà Anh chạy sau ông già.
CCN.MAC. v.SOG.
R.I.P.Brother. Heaven can't Wait.

No comments yet...

Leave your comment

34326

Character Limit 400