Bài Viết

25 Jul
trong: Bài Viết
Lượt xem: 0

Đời Lính Biệt Kích

-Trong đời sống  mổi người, ai cũng có những kỶ niệm  thời qúa khứ. Để nhớ lại, mình cảm thấy lòng nhẹ nhàng hay đau nhói, vui hay buồn, tùy theo sự kiện xảy ra trong khoảng thời gian đó. Quá khứ cũng là niềm tự hào, cũng là niềm luyến tiếc.

-Tại sao chúng ta nhớ hoài những nổi gian nan  chịu đựng. Khổ đau và mất mát đã xảy ra trong quá khứ.

-Những mẩu chuyện về người Lính chỉ gôm lại là: Mồ hôi, máu và nước mắt (Blood, Sweat and Tear). Những hương vị mà người bình thường không can dự. Họ không thích.

-Chuyện về người Lính và những người Lính trăm lần tôi muốn quên đi, thì ngàn lần tôi lại nhớ. Người Lính viết về người Lính chỉ là chuyện đạn nổ bom rơi, chuyện hành quân ngược xuôi vất vả. Những ngày nắng cháy nung người, những ngày mưa thối đất. Đời Lính Biệt Kích là thế đấy. Làm gì có chuyện “hái hoa rừng tặng em…?”. “Nhìn trăng hay sao ước mơ tình ta dài lâu?” đấy là những mẩu chuyện “Thần thoại”  bọn chúng tôi.

-Chinh chiến đã đến và đã qua đi hơn một phần Thế kỷ. Một tuổi đời cho một thế hệ.

Chiến tranh là đồng nghiã với đau thương và mất mát, sức tàn phá  nó thật khủng khiếp. Hay ho đẹp đẽ gì đâu, ai ai cũng sợ nó cả vì nó mang bộ mặt  thần chết. Chính tôi cũng sợ nó.

-Có một điều nói thật với tấm lòng: Tôi không ca ngợi chiến tranh. Nhưng tôi ca ngợi và ngưởng phục những con người can đảm trong chiến tranh.

-Tôi có những người Bạn, những Chiến hữu. Tôi muốn nói về họ. Những con người bình thường với đầy đủ hỉ, nộ, ái, ố như những người bình thường khác. Nhưng khi họ hành động thì phi thường. “Ordinary Peoples did the Extraordinary things…” Bởi vì họ mang một trái tim đầy nhiệt huyết và một lá gan cần có để làm những việc phi thường. Tất cả là để chiến đấu mong mỏi một ngày thanh bình cho Quê Hương.

-Cuộc chiến kết thúc. Nhưng một nền Hòa bình không như chúng ta hằng mong muốn!!

-Bây giờ nghỉ lại thấy thương cái tuổi trẻ  mình. Thật tội nghiệp!.

-Khi còn trẻ, tưởng khoảng  thời gian còn rất dài tưởng chừng vô tận. Thời gian mang theo những giai điệu và màu sắc  tuổi đôi mươi thời mới lớn lạc quan, hơn nữa là nó trở nên vô tận. Nhưng rồi đồng nghĩa với nó lại là “Hiếm” khi ta nhận ra. Thời gian quý báu đến dường nào.

-Cho đến một ngày. Những mái đầu xanh nay đã bạc, những người không còn trẻ nữa nhận ra khoảng thời gian đã trở nên hạn hẹp. Cái cảm giác chế ngự và để nắm giử thời gian trong tay nhường cho sự bàng hoàng đến thảng thốt…!

-Mình đã đi đến giữa, thậm chí đi đến gần cuối chặng đường đời. Thời gian lúc ấy, đã có đủ hình hài một câu chuyện (Một con Người).

-Câu chuyện người Lính. Nói về những người Lính. Tắt cả chỉ là những câu chuyện buồn. Buồn như những ngày Hành quân trong tháng mưa.

-Hơn bốn mươi năm qua. Mỗi lần tôi nhìn lại khoảng thời gian đã qua và nói với chính mình đấy là khoảng thời gian đáng sống trong một đời người. Nghĩa là câu chuyện quay ngược trở lại hơn Bốn mươi năm về trước hay lâu hơn nữa. Câu chuyện  một chuyến Công tác.

-Xin cho tôi được xem bài viết này nầy như những nén hương lòng để sưởi ấm cho Bạn bè, Chiến Hữu. Những người đã chết trong cuộc chiến và những người chết sau cuộc chiến. Bên nầy, hai bên bờ Đại dương xa thẳm. Và cũng gởi tặng đến tất cả anh em những người quen biết hoặc chưa quen biết (trong Gia đình Nha Kỹ Thuật) tất cả đều có những kỷ niệm thân thương đến bạn bè chiến hữu. (Đường xưa lối củ) trong ngày Đại Hội kỹ niệm 40 năm Gia Đình Nha Kỹ Thuật tại Virginia năm 2004

-Chỉ là mặc nhiên nhìn nhận nhữnh gì trong qúa khứ. Mình là ai và đã làm gì. Nhắc để mà nhớ. Nhớ để mà buồn. Tôi sợ nhất những người quên đi qúa khứ và không biết buồn.

- Với sự hiểu biết hạn hẹp, trên phương diện nào đó còn khiếm khuyết. Mong anh em thông cảm. Vì ngày xưa tôi không biết ghi, nên ngày nay tôi không nhớ hết.

Chân thành cảm tạ.

Thằn Lằn Phó Đức Dũng.

No comments yet...

Leave your comment

36230

Character Limit 400