Bài Viết

Ai Bảo Em Là…

trong: Bài Viết
Thích: (0)
Không Thích: (0)

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh phải khổ
Ai bảo em ngồi bên cửa sổ
Cho vuớn víu nợ thi nhân
. . .
Cho lệ tràn đêm xuân
Cho tình tràn trước ngõ
Cho mộng tràn gối chăn.
(thơ L.T.Lư)

Em là người con gái trẻ đẹp. Cái đẹp của em không là sắc nưóc hương trời, không kiêu sa lộng lẫy. Vậy mà làm tôi rung động.

Nói là tôi đã yêu nàng thì là không phải, vì tôi không dám đặt tình yêu vào một người con gái như nàng. Nàng hiền dịu và quá trẻ. Một bông hoa đẹp, môt đóa tường vi, người ta chỉ để ngắm nhìn mà không nở hái. Sợ cái đẹp bay đi, sợ hương sắc phai tàn. Sợ “bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tan”. Tôi vẫn thích ngắm nhìn nàng, đi bên cạnh nàng, và thích nghe những lời nàng thỏ thẻ bên tai.

Ở nàng, theo tôi nghĩ, có lẻ cũng cùng tâm trạng như tôi. Nàng vẫn mến thương tôi, thích kề cận bên tôi để được nghe tôi nói những lời tươi vui, những câu chuyện ví von nữa đùa nữa thật. Ánh mắt nàng, đôi lúc nhìn tôi cũng đắm say tha thiết. Nàng nghỉ gì, và mong muốn gì ở tôi đây?

Lúc làm việc (cùng trong sở làm) nàng kề cận bên tôi. Lúc ăn uống, tôi và nàng luôn đối diện. Ngồi đối diện để tôi nhìn nàng, nghe nàng nói chuyện, giọng nói thỏ thẻ, nhè nhẹ như tiếng oanh kêu, như tiếng đàn lơi phím.

Gương mặt trái xoan, mái tóc xỏa bờ vai và phủ trước trán vừa tầm che bờ mi cong vút. Bờ mi kẻ một viền đen, đủ để tô điểm cho đôi mắt đen huyền lúc nào cũng long lanh, sâu lắng.

Tôi không thích nhìn nàng ăn, mà vẫn thích nhìn nàng nói, giọng nói thỏ thẻ nhẹ nhàng qua đôi môi hồng nhạt nhẹ, thỉnh thoảng điểm thêm nụ cười, má lún đồng tiền khá là duyên.
Vóc dáng nàng thon nhỏ. Ở xứ Mỹ, người con gái có thân hình thon nhỏ cũng là hiếm. Tại sao tôi có được dịp gặp nàng và gần gủi nàng như vậy?

Hình ảnh của nàng gợi nhớ nơi tôi một người con gái mà tôi đã một lần yêu. Cách đây đúng ba mươi sáu năm. Khi đó tôi còn trai trẻ. Một người lính chiến yêu nàng con gái trong ban thánh ca của một nhà thờ họ đạo nơi xứ bụi mù miền đất đỏ.
Cũng vóc dáng thon nhỏ, cũng gương mặt trái xoan, cũng mái tóc xỏa bờ vai, cũng hàng mi cong vút với đôi mắt đen và sâu lắng. Người con gái với mười tám cái xuân đã làm tôi mê đắm, và nàng cũng tha thiết yêu tôi.

Chuyện đời, nếu chỉ đơn thuần yêu nhau là được thì đâu có việc gì là đau khổ Tình yêu chúng tôi đang độ thiết tha thì trở lực cũng lại đến để chia lìa đôi ngả. Nàng, một người theo đạo (Công giáo) không được phép kết hôn cùng người ngoại đạo. Áp lực tôn giáo và gia đinh, nàng không thể cưỡng. Và tôi, người lính rày đây mai đó, cũng không có đủ tư thế ổn định một nơi để cùng nàng tính chuyện trăm năm.

Thế là, tình chúng tôi là tình yêu trong mộng. Hình ảnh nàng tiềm ẩn trong tôi bao tháng năm dài, và cũng do bởi chiến trận liên miên, dần dà tôi đã phải quên được nàng.

Bây giờ, hiện diện trước mặt tôi là một người con gái khác, cũng giống như nàng mà tôi đã say đắm trước đây. Dẫu rằng, hai giai đoạn cuộc đời có khác, nhưng mà con tim cùng nhịp đập thì đâu mấy khác nhau. Có chăng là trước kia thì bồng bột sôi nổi, còn bây giờ là cân nhắc chính chắn. Nhưng mà nếu “yêu” thì muôn thuở vẫn là “yêu”.

Bây giờ, “nàng” hiển hiện trước mặt tôi mỗi ngày làm cho tôi bâng khuâng nghĩ ngợi. Ai bảo nàng giống chi người con gái tôi yêu thuở trước. Ai bảo nàng vẫn kề cận và thân mật cùng tôi. Tại sao nàng không xem tôi là người xa kẻ lạ. Tại sao nàng nhìn tôi với đôi mắt lắng sâu và gợi nhớ. Tại sao nàng sánh bước cùng tôi thường đi dạo bên bờ suối khá là thơ mộng hửu tình, đi bên cạnh mà tiếng nói giọng cười chỉ làm cho kẻ đồng hành thêm rạo rực yêu đương?

Tại sao thượng đế tạo ra chi vườn địa đàng để A Dong và E Va vươn tội lỗi. Phải chăng “tạo hóa lá lai, trời già cay nghiệt” tạo chi sắc màu, tạo chi quyến rũ để sinh vật muôn loài phải khổ lụy vươn mang?

Một lần, ngồi nói chuyện bên nhau, tôi được biết tuổi của nàng. Tôi và nàng cách nhau đúng tròn ba cái “thập can” của chu kỳ niên giáp. Tôi sinh ra năm “quí” (quí mùi), và nàng cũng sinh ra năm “quí” (quí sữu), cách đúng ba mươi năm. Ba mươi năm của gần một nữa đời người. “Năm anh ba mươi, em mới sinh ra đời. Năm anh sáu mươi, em vừa tròn ba muơi”. Thật là ý nhị cho lời hát.

Tuổi nàng ngang bằng tuổi con tôi. Đứa con gái đầu lòng mà tôi rất yêu quí. Ngày xưa, với mọi cưng chìu, cha thường cõng con đi đây đó. Và bây giờ, con đã lớn, cha con cách xa, những lúc về thăm, cha con vẫn thường ngồi chung xe, cùng đi dạo một số nơi. Sáu mươi bốn tuổi và ba mươi bốn tuổi, tình cha con vẫn luôn khắn khít. Đối với nàng, tôi vẫn nghĩ là cùng khoảng cách đó; khoảng cách giữa cha con hoặc tình chú cháu.

Những ngày đầu, khi nàng mới vào làm việc (trong một công ty), qua xưng hô chào hỏi, nàng gọi tôi bằng anh. Những người khác, cùng lứa tuổi tôi, nàng cũng gọi anh và xưng em. Có lẽ cách xưng hô trong làm việc với nhau, nàng vẫn quen như thế. Tôi không nghĩ là mình còn trẻ, dù rằng thường khi tính tình và trò chuyện với đám trẻ, tôi chưa phải là già, vì tôi vốn thích vui và hòa đồng cùng lớp trẻ. Sau này, nàng đổi cách xưng hô. Vì không ai (cùng trang lứa) lại xưng hô như nàng. Nàng đổi từ “anh” sang “chú” rất hợp tình.

Chú cháu thì là một tình cảm rất tự nhiên và thân mật. “Nhất tuế như huynh, tam tuế như thúc”, đạo lý Khổng Mạnh VN mình đã phân định từ xưa là vậy. Dù rằng bây giờ thì không hẳn qui củ như vậy. Một số anh bạn Việt kiều trông vẫn trẻ rồi, lại muốn trẻ thêm nữa, trồng răng, nhuộm tóc, về Việt nam muốn được các “cháu” gọi là “anh”.

Trong tình nghĩa chú cháu, tôi và nàng càng thân thiết. Tôi mến nàng, và nàng cũng mến tôi. Chuyện trò hằng ngày, cùng làm việc bên nhau vẫn đậm đà thân mật. Đôi khi những câu chuyện tếu pha trò ý nhị thân tình.

Thế rồi, hầu như giữa “chú”- “cháu có sự khám phá lẫn nhau. Tôi tự thấy ở nàng có dáng vẻ một người con gái mà tôi đã từng yêu thuở trước. Khám phá và nhận xét, càng cảm thấy xao xuyến với nàng hơn. Và nàng, có lẻ cũng tìm thấy ở tôi - một “ông già” – cũng đáng mến, đáng yêu. Và vì thế “chúng tôi” càng bước chung đường.

Có lần, ngồi nói chuyện bên nhau, cùng tâm sự, tôi hỏi nàng đã có người yêu chưa? Trên ba mươi tuổi, chưa chồng, người yêu hẵn là phải có.

Nàng tâm sự: đã có một lần yêu, yêu khá thiết tha, nhưng chung cuộc cũng đành tan vở. Người yêu nàng hơn nàng bốn tuổi, một đối tượng chọn lựa phải lứa vừa đôi. Thế rồi, qua gần hai năm gần gủi và tìm hiểu (để tiến tới hôn nhân), nàng biết được là tình yêu thiếu hòa hợp và chân thật. Đành chia tay.

Mối tình thứ hai lại đến. Một chàng trai trẻ hơn (hơn nàng hai tuổi) đẹp, lanh lợi, hoạt bát, năng động, giỏi dang. Nhưng rồi, vì tính “thả mồi bắt bóng”, rồi đâm ra hờn ghen, và kết cuộc cũng chia tay.

Hai mối tình đi qua, đối với người con gái ba mươi bốn tuổi đầu giúp cho nàng có cái nhìn về tình yêu thêm chín chắn. Có trải qua niềm vui và nỗi khổ, người ta (nàng) càng nhìn thấy giá trị của tình yêu. Tình yêu không phải là van xin, ban phát, mà là tạo dựng và vun đắp, nhất là tính chân thật. Tình yêu không thể nhắm vào tiền tài danh vọng (càng tránh tốt mã hào nhoáng), mà là từ rung động chân thật của con tim. Tình yêu không đẳng cấp, không phân biệt sang hèn, và cũng có thể là… không cân phân tuổi tác.

Người con gái của tôi ơi! Em là giai nhân, em là mỹ nữ. Em là hiền thục, là duyên dáng tươi vui. Vậy mà em có nhận thức như một triết gia. Từ thấm thía cuộc đời để em có được ý nghĩ “bất cần đời”. Phải thế không em?
“Tình yêu không cân phân tuổi tác”! Chân lý cuộc đời cũng có thể là như vậy. Yêu đương là hạnh phúc. Mà hạnh phúc đích thật là gì em thấu đáo chưa em?

Người ta nói một mái gia đình hạnh phúc với vợ chồng hòa thuận, con cái vui vầy. Người ta nói lứa đôi hạnh phúc, có nghĩa là cặp vợ chồng đầm ấm sống bên nhau. Một căn nhà tranh với đôi vợ chồng nghèo, hằng ngày người chồng làm lụng vất vả, chiều về có vợ hiền đảm đang chăm sóc. Cơm rau mà vui vầy êm ấm vẫn hơn là chồng sang vợ đẹp, nhà cao cửa rộng mà ông ăn chả bà ăn nem.

Tuổi em còn trẻ, đời em còn dài, em có can đảm chăng, lấy một người chồng đã luống tuổi đời mà thật sự cưng chìu và yêu em rất mực?

Một lần, tôi cùng nàng đi chơi tại một công viên, có cây, có hồ, có suối chảy và có cảnh núi non. Cảnh vật thật hửu tình. Ngồi bên nàng, tôi tưởng như mình lạc chốn thiên thai, bên một nàng tiên nữ. Tóc nàng bay trong gió. Tiếng nàng thỏ thẻ bên tai. Nàng kể tôi nghe chuyện đời nàng, người con gái thật diễm phúc thưở tuổi thơ. Ba là một sĩ quan cao cấp, mẹ là một giáo viên của một trường nổi tiếng ở Sài gòn. Một tiểu thư đài các, con nhà quyền quí, có kẻ ăn người ở trong nhà, ra đi có kẻ đưa người rước, luôn được mẹ cha yêu mến nuông chìu. Nàng là viên ngọc bích – viên ngọc chưa vướn chút bụi bùn.

Thế mà biến cố tháng 4/75 cướp đi đời nàng hầu như tất cả. Cha bị tù, mẹ bị mất việc. Nhà cửa bị tịch thu cướp mất. Anh chị nàng, những đứa trẻ đang học phải bỏ dở. Cả gia đình đi vùng kinh tế mới, một mẹ, ba con đi sinh sống nơi vùng nước độc rừng thiêng. Viên ngọc bích đã bị lấm bụi bùn, lăn lóc, bị gió bão cuộc đời dập dìu tan tác. Nàng nhỏ bé quá đâu biết gì, mặc cho cuộc đời trôi nổi đẩy đưa.

Mẹ nàng tần tảo sớm hôm, anh chị lớn mưa nắng dãi dầu, nàng không cách gì chia xẻ. Nàng chỉ biết thương mẹ, nhớ cha, một người cha trước đây cưng nàng như trứng. Bây giờ, cha nơi chố lao tù và bệnh hoạn.
Một lần, đi với mẹ thăm cha, hình ảnh ăn sâu vào tâm trí non dại của nàng – in sâu vào tâm não suốt cả cuộc đời – cha ốm o tiều tụy, gầy gò, nhưng vóc dáng cha vẫn còn phong cách như độ nào cha dũng lược trước đoàn quân. Đôi mắt cha vẫn sáng, sáng ngời và rưng lệ. Chưa bao giờ nàng thấy cha khóc. Hôm ấy, lần đầu tiên nàng nhìn thấy cha rưng lệ trước mẹ con nàng.

-Ôi thương ba quá, trong tù chắc ba khổ lắm phải không ba?

-Ba không sao! Ba chỉ lo cho mẹ con và các con. Từ đây mẹ con và các con đừng đến thăm ba nữa. Hãy ráng mà lo cuộc sống ở bên ngoài, cố lo cho tương lai các con.

Khoảng không gian ngăn cách, cha không được ôm con vào lòng, chỉ cầm tay mẹ và con dặn dò mà như trăn trối.
Đó là hình ảnh người cha sau cuối. Nàng không còn được nhìn thấy cha nữa, vì cha sau đó đã mất ở trong tù. Cha chết mà mẹ con không thấy mặt, không tẫn liệm, không được nhận diện thi hài. Những người bạn đồng tù lo liệu cho cha.
Mẹ con nàng đã chạy chọt để tìm cách vượt biên. Đi ba lần. Đến lần thứ ba thì may mắn thoát được, đến định tại Úc, và sau đó nàng và chị xin qua Mỹ.

Khổ sở đời nàng, một gia đình đã trải qua bao đau thương tan tóc, bao khổ ải đắng cay, cả trong cuộc sống lẫn tình trường.

Người con gái hai lần yêu, hai lần đổ vở. Nàng chán sợ tất cả mọi người, những chàng trai trang lứa, những lời ngọt mật vuốt ve. Đâu là tình yêu chân chính, đâu là hạnh phúc đích thực. Ba mươi bốn tuổi đầu, cuộc đời nàng trải bao khổ lụy…
Gió vẫn thổi nhè nhẹ làm chao động, lăn tăn mặt nước hồ. Thật tội nghiệp cho nàng. Tôi cảm thấy thương nàng mà chưa biết nói lời gì để an ủi.

Nàng bổng cấm lấy tay tôi, vịn vào vai tôi để xoay qua cho mặt nàng đối diện.

-Chú à, bây giờ S. (tên nàng) không muốn gọi chú là chú nữa, mà muốn gọi là anh. Mặt nàng áp sát vào ngực tôi:

-Anh, em yêu anh… Giọng nàng nhẹ nhàng thỏ thẻ.

Hạnh phúc chợt đến một cách quá bất ngờ. Tôi như người trong mộng. Tôi không biết phải làm sao. Bấy giờ, hành động của tôi là bản năng chứ không là lý trí. Tôi vuốt nhẹ lưng nàng, siết chặt bàn tay bé bỏng của nàng. Mạch máu như ngừng chảy, con tim như ngừng đập. Môi nàng kề cận môi tôi. Hơi thở nàng nhè nhẹ. Hơi thở tôi… như ngừng thở.

Chỉ có mấy giây ngắn ngủi. Thời gian, cảnh vật như không còn hiện hửu bên tôi. Và tôi như không còn hiện diện trên cõi thế gian này. Như ánh chớp, như vệt sao sa, và cũng như là quả đất này đang sụp đổ, mặt trời tối đen.

Thời khắc quá nhanh, tôi không biết làm gì cho phải lẽ, phải đạo. Phải chăng, tôi đồng lõa vào tội lỗi là…tôi cũng yêu nàng.
Bừng tĩnh cơn mê. Nàng vẫn bên tôi, gục mặt vào vai tôi thổn thức. Tôi vuốt nhẹ má nàng, nâng nàng lên để nhìn sâu vào gương mặt. Một gương mặt thiên thần. Thật sự, em đã tạo cho tôi niềm hạnh phúc vì em quá đáng yêu.

Nhưng mà…

Đôi mắt nàng rưng lệ. Em đang khóc! Em khóc mừng cho phút giây với niềm hạnh phúc tuyệt vời, hay là khóc cho nỗi bất hạnh chực chờ sẽ tới?

Tôi phải làm sao đây? Em là cánh thiên thần, em là giọt sương mai buổi sớm. Cánh thiên thần không khéo giữ sẽ bay đi. Giọt sương mai rất dễ dàng tan biến. Tôi không muốn mình là kẻ phàm phu tục tử để vuột mất thiên thần. Và tôi cũng không muốn là tia nắng mặt trời để làm giọt sương mai tan mất.

Tôi: gia đình, vợ, con đang êm đềm hạnh phúc. Và em: người con gái khả ái, em phải được trân trọng giữ gìn. Em phải có tình yêu đích thực và thật sự hạnh phúc. Tôi rất thương em, nhưng mà không thể giúp em trong lãnh vực này. Không khéo chúng mình sẽ là người gây nên tôi. Tội lỗi mà xã hội sắp đặt, đạo đức định phân.

Nàng nức nở bên tôi: -Anh có nhiều điểm giống ba em, người cha mà em vô cùng thương yêu, kính mến. Bây giờ, ba đã mất, gặp anh, em cảm thấy rất gần gũi, rất thân tình. Hình ảnh người thương yêu như sống lại, dù rằng anh không thể là thay thế được ba em, nhưng nếu có được anh bên em, em sẽ thấy mình hạnh phúc. Em đã cảm thấy thương mến anh, yêu anh, và không muốn phải vuột mất anh.

Trời ơi! Tình cảnh thật oái oăm, thật trớ trêu cay nghiệt. Hai hinh ảnh ở hai giai đoạn cuộc đời, cùng giống nhau, cùng thân thương và gần gũi. Nàng giống người tôi đã từng yêu, và tôi lại giống người nàng đã từng kính yêu thương tưởng. Tại sao lại có sự trùng lắp tương phùng. Tôi sợ mất em, và em cũng lại sợ mất tôi.

Nhưng mà… Không! Làm sao tôi có thể tiến xa thêm nữa để đón nhận tình yêu thanh khiết nơi nàng. Cánh thiên thần của tôi ơi! Giọt sương long lanh buổi sớm của tôi ơi! Tôi rất sợ, sợ cuộc đời oái oăm cay nghiệt.

Bao đêm không ngủ được. Tôi muốn quên nàng nhưng vẫn mãi nhớ nhung nàng. Có lẻ nàng cũng thế. Quá tội nghiệp cho nàng, và cũng tội nghiệp cho tôi…

Tôi và nàng cùng nghỉ việc. Nàng nghỉ việc để đi làm một công việc khá hơn. Nàng cần phải có một tương lai sáng sủa. Tôi nghỉ việc để có thời giờ chăm sóc mảnh vườn. Cây cảnh và vườn tược thích hợp với tôi hơn.

Thỉnh thoảng tôi và nàng vẫn liên lạc và gặp gở nhau. Tôi quyết tâm định cho mình một giới hạn. Chia xẻ với nàng những nỗi buồn vui và lời an ủi tốt. Nàng gặp tôi để mong còn thấy lại đôi nét người giống người, để nàng còn có được hiện hửu của một thâm tình.

Ngày ngày tôi mong cầu, đêm đêm tôi khấn nguyện. Nguyện cầu cho nàng có được tình yêu và hạnh phúc, có được một người chồng xứng đáng cùng nàng.

N. Dân.

No comments yet...

Leave your comment

20588

Character Limit 400